LỄ HỘI YẾN DIÊU TRÌ
Tại Cửu Long Ðài, hồi 4 giờ
ngày rằm tháng 8 Mậu Tý (1948).
Đức Hộ Pháp.
Cũng như mọi năm, chúng ta làm lễ Ðức
Phật Mẫu Diêu Trì tưởng khi cả thảy trong Ðạo ngó thấy Bần Ðạo mặc Tiểu Phục
đứng trước Cửu Long Ðài đều lấy làm lạ.
Thưa cùng cả thảy các bạn đồng sanh, trước
mặt Phật Mẫu, Bần Ðạo thường nói: Người chỉ biết con cái của Người mà thôi,
không phân đẳng cấp chẳng luận sang hèn.
Thưa cùng các bạn nam nữ, chúng ta ở
giữa trường đời nầy, chịu thống khổ tâm hồn mọi nỗi, nhà Phật gọi cảnh trần nầy
là khổ hải. Chúng ta ngó thấy hiện tượng trước mắt nhiều lẽ bất công, kiếp sống
chúng ta sanh ra trong xã hội nhơn quần nầy, ta thấy cái tương quan nó làm cho
chúng ta nhiều nỗi khổ não, buồn thảm hơn là ngày vui của hạnh phúc. Bần Ðạo
cũng như các bạn thấy lẽ bất công, tinh thần ta chịu thống khổ nhau như nào
phân biệt sang hèn đẳng cấp. Chúng ta đã thấy trường đời tranh đấu nhau, sang
hiếp hèn, giàu hiếp nghèo, mạnh hiếp yếu, trí hiếp ngu, đã quên hết tình bạn
đồng sanh, tức nhiên chúng ta đứng giữa trần hoàn nầy đồng chịu thảm khổ như
nhau. Ta thường hỏi: Chúng ta có phương gì tìm mưu chước đặng an ủi tâm hồn ta
chăng? Dầu cho mảnh hình thể cũng thế, mà tâm hồn cũng thế, chúng ta quá chịu
thống khổ rồi. Ta tìm phương an ủi tâm hồn, ta không thể tìm được nơi bạn đồng
sanh, chúng ta phải tìm một nơi an ủi thiêng liêng cho tâm hồn chúng ta chăng?
Chỉ khác hơn là chúng ta về trong lòng của bà mẹ sinh sản thi hài và chơn thần
chúng ta.
Các bạn có biết Phật Mẫu là ai? Ngài
dùng bảy ngươn khí tạo chơn thần ta, tức nhiên tạo phách ta. Nhà Phật gọi là
thất phách. Kỳ thật khí phách ấy làm chơn thần, tức là nhị xác thân chúng ta,
khi chúng ta bỏ xác trần, xác Thiêng Liêng ấy vẫn còn tồn tại. Hình hài thay
đổi đặng, văn hóa của ta mỗi kiếp mỗi tăng thêm, nhà Phật có nói: Nó có thể tấn
tới hoặc trở lại hay đứng chừng mà thôi. Mỗi linh hồn đều mơ ước tấn tới mãi,
tới đạt địa vị Thần, Thánh, Tiên, Phật. Nếu ngày nào ta tận thiện, tận mỹ và
linh hồn ta có thể đạt vị đặng thì Phật Mẫu đủ quyền năng binh vực con cái của
Người nơi cõi Hư Linh vậy.
Ấy vậy chúng ta có thể gởi tâm hồn dầu ở
mặt thế, khi chúng ta quá vãng trở về nơi ấy, chúng ta chỉ sống đặng làm phận
sự làm người, mà làm người chẳng phải dễ nữa. Nhưng chúng ta biết quyền năng vô
hình định hồn cao cả, có thể cầm mực thước công bình không hề sai chạy được là
Ðại Từ Phụ.
Bây giờ chúng ta thống khổ tâm hồn, ta
tìm nơi đâu an ủi? Không có nơi nào khác hơn là chúng ta về cùng bà Mẹ Thiêng
Liêng chúng ta.
Thưa cùng các bạn đồng sanh, sang hèn,
giàu có thế nào cũng mặc. Người chỉ biết con cái của Người mà thôi. Dầu cho vạn
vật, hễ đồng sanh với một Bà Mẹ Thiêng Liêng vẫn được coi đồng một mực. Bởi vì
tình thương của Bà Mẹ chẳng có thế gì phân biệt thương ghét, trọng khinh. Ấy
vậy Ðức Phật Mẫu là một Ðấng đem công bình tâm lý an ủi con cái của Người.
Người nói: Những điều bất công trước mắt con, vẫn là kiếp sanh ngắn ngủi mà
thôi. Mà chỉ trước mắt Mẹ mới đủ quyền đem sự công chánh khi họ bị áp bức. Duy
có Mẹ giữ tâm công chánh vì lòng Mẹ thương yêu mà thôi.
Ấy vậy, một Ðấng gieo mảnh tâm lý nhơn
sanh lấy luật thương yêu làm căn bản. Nếu thảng có bạn đồng sanh biết thương
yêu con cái của Người vậy, thì những điều bất công trước mắt chúng ta, và chúng
ta biết lòng thương yêu vô tận đối với các chủng tộc, các sanh mạng của con cái
Người ấy là chúng ta trọn đạo. Sức hợp tinh thần tự an ủi lấy để được an vui,
chịu cho đoạt khổ, rồi chúng ta chia khổ với nhơn loại, cầm quyền thế tài tình
để rải truyền thêm ra nữa, cho cả thảy chủng tộc biết thương yêu nhau như một
nòi giống. Ðem tình thương yêu ấy gieo truyền khắp dân tộc trên mặt địa cầu
nầy, tôi tưởng sự bất công chúng ta ngó thấy giữa xã hội nhơn quần nầy tự nhiên
sẽ tiêu diệt, ấy là tinh thần diệt trừ hung ác bạo tàn của đời đó vậy.