Bài 1.
Sau khi được giải mật, Document 24 được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công bố năm 1985 trong tập Foreign Relations of the United States, 1955–1957, Vietnam, Volume I.
BÁO CÁO TỐI MẬT CỦA ĐẠI TƯỚNG J. LAWTON COLLINS VỀ VIỆT NAM NGÀY 20-01-1955 – NGUYÊN VĂN VÀ BẢN DỊCH.
Giới thiệu nguồn tài liệu:
Office of the Historian là trang sử liệu chính thức của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, do các sử gia chuyên nghiệp biên soạn và công bố bộ Foreign Relations of the United States (FRUS) — hồ sơ chính thức về những quyết định quan trọng trong chính sách đối ngoại Hoa Kỳ.Link: https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1955-57v01/d24?utm_source=chatgpt.com
Foreign Relations of the United States, 1955–1957,
Vietnam, Volume I
24. Memorandum From the Special Representative in Vietnam
(Collins) to the Secretary of State1
[Saigon,] January 20, 1955.
SUBJECT
- Report
on Vietnam for the National Security Council
1. The situation in Vietnam is most complex and difficult to
fathom. My judgments are conditioned by the fact that I have been in Vietnam
only two months. However, during this period I have studied intensively the
ewvor factors which will affect the outcome of our efforts to save Free Vietnam
from Communism. These major factors are:
a)
The Strength and Intentions of the Viet Minh: Free
Vietnam cannot match the military power of the Viet Minh who have,
and will retain, the capability to overrun Free Vietnam if they wish. Free
Vietnam’s ultimate security lies in the military and moral support it may
receive under the Manila Pact. Strong affirmation by the signatories to the
Manila Pact of their determination to react if hostilities were renewed in
Indochina may be an essential factor in deterring the Viet Minh from
launching an open attack. Moreover such a declaration would greatly strengthen
the Diem Government’s position. The Viet Minh have left
elements throughout South Vietnam which constitute a continuing threat to the
nation’s security. On the other hand the Viet Minh have serious
economic problems in the North, where semi-confiscatory taxation and other acts
of repression have created much dissatisfaction. Knowledge of these adverse
conditions of life in the North, as it reaches Free Vietnam, is beginning to
have a salutary effect on the attitudes of people in the South and may have
considerable bearing on the elections if they are held in 1956.
b)
The Attitude and Intentions of France: There is
considerable doubt in my mind as to the real intentions and objectives of
France in Indochina. There is strong evidence that the French favor a new
Vietnamese Government which will offer no serious resistance to the
Viet Minh or to French direction. Without French support, and that
support is far from assured, the survival of Free Vietnam is problematical.
c)
Attitude and Intentions of the Sects: The
politico-religious armed groups called the Cao Dai, Hoa Hao, and Binh
Xuyen are anti-Communist [Page 55]in orientation, but feudalistic and regressive in
all other respects. At present they have an effective veto power over
government action. This power they use to block reforms which might threaten
their preferred military, economic and political status. They will retain their
power to threaten and harass the government until the National Army is strong
enough to neutralize their forces.
d)
Loyalty and Effectiveness of the Vietnamese Armed Forces: When
I arrived in Vietnam the Government was terrorized by a rebellious Chief of
Staff, General Hinh. Hinh’s departure and dismissal shortly
thereafter cleared the way for steps to render the Army subordinate to the
government. Diem now has a fair measure of control over the armed
forces. The Army is being deployed throughout the country to carry out a
so-called “National Security Action” program designed to combat
Viet Minh infiltration and restore civil government throughout the
country. The Army’s degree of effectiveness in executing this program will have
a decisive bearing on the success or failure of the Diem Government.
It is too soon to predict whether or not the National Security Action program
will succeed but agreement by the United States to assume training
responsibility and to grant financial aid to a reorganized and revitalized
national army should have significant stabilizing effects.
e)
Economic Aspects of Free Vietnam: Free Vietnam
is capable of maintaining a viable economy, at modest levels. The territory is
now self-sufficient in food and formerly produced a substantial rice export
surplus. Rice and rubber are traditionally the principal sources of Vietnamese
foreign exchange. As security improves, export availability of these products
should increase, thus contributing toward stabilization of the economy.
f)
Ability of Diem to Secure Broad Popular
Support: There is still a serious question in my mind as to
whether Diem will be able to establish broad popular confidence in,
and support for, his Government. However, he has enjoyed some recent successes
in his dealings with the sects. This and his retention of active U.S. support
have tended to enhance his prestige. However, Diem has much yet to
learn about practical politics and public relations. While at times he conveys
the impression of being well over his depth, recently he has evidenced greater
flexibility in handling people and increased self-confidence in dealing with
his ministers and public issues. On balance I believe that Diem’s
integrity, strong nationalism, tenacity, and spiritual qualities render him the
best available Prime Minister to lead Vietnam in its struggle against
Communism.
2. In order to assist the Diem Government to
capitalize on its advantages and to overcome the obstacles to its success, I
have directed the principal efforts of the United States in Vietnam, in
cooperation with the French, toward aiding the Vietnamese to develop and
execute a series of emergency programs covering the military establishment,
agrarian reform, refugee resettlement, fiscal management, and the establishment
of a national assembly. Some progress, of increasing momentum, is being made in
all these fields, with corresponding increase in the stability of the
Government. The least successful aspect of my mission has been my failure thus
far to [Page 56]induce Diem to broaden his Government by
including other able, experienced leaders, such as Dr. Phan Huy Quat,
former Defense Minister.
3. Considering all factors, although the situation in
Vietnam is not bright, I believe that if Diem has firm U.S. support
and guidance and active French cooperation, or at least acquiescence, his
Government has a reasonable prospect of success. While the atmosphere in Saigon
has improved demonstrably since November, owing to the departure of General Hinh and
the backing which the United States Government has given to Diem, I have
been unable to determine the extent of improvement in the countryside and
villages of Free Vietnam. There the Viet Minh will maintain a
significant degree of control until the National Security Action program is
well advanced. Moreover, the sects, although displaying some uneasiness that
their days of political and financial independence may be numbered, remain
devoid of any sense of national conscience and still have the capacity to do
great harm. Likewise the prospect of national elections in 1956 hangs as a
threat over Free Vietnam. This threat may reach the stage of crisis by July
1955, the period when under the Geneva Accord the two sides are to begin
discussions leading to elections. Nevertheless, in my judgment, there is at
least an even chance that Vietnam can be saved from Communism if the present
programs of its Government are fully implemented.
4. a. Best available estimate of the costs for CY 55
of financing programs of military and non-military aid that I recommend are:
CY 55
|
1st
half |
2nd
half |
|
|
Military |
$152.3 |
$130.9 |
|
Non-military |
54.2 |
58.3 |
|
Total
Costs |
$206.5 |
$189.2 |
|
Less
Vietnamese Contribution |
34.2 |
34.2 |
|
Remaining
Requirement for U.S. Funds |
$172.3 |
$155.0 |
b. In practice, because of delays in making new U.S.
appropriations available in Vietnam, Vietnamese calendar year expenses have
normally been paid from funds appropriated for the U.S. fiscal year.
c. However, if it is necessary to reduce Vietnam’s share of
the $700,000,000 currently appropriated for Southeast Asia, it would be
possible to limit the amount made available to Vietnam to $172,300,000
(required for 1st half of CY 1955) if we could be assured [Page 57]of $155,000,000 (required for 2nd half
of CY 1955) from new FY 1956 appropriations.
d. Estimated costs for CY 1956 are:
CY 1956
|
1st
half |
2nd
half |
|
|
Military |
$91.4 |
$88.6 |
|
Non-military |
40.3 |
33.3 |
|
Total
Costs |
$131.7 |
$121.9 |
|
Less
Vietnamese Contribution |
28.5 |
28.5 |
|
Remaining
Requirement for U.S. Funds |
$103.2 |
$93.4 |
e. The requirement for U.S. funds for the second half
of CY 1955, $155.0 million, added to the requirement for U.S. funds
for the first half of CY 1956, $103.2 million, or a total of $258.2
million, would be the total requirement for U.S. FY 1956
appropriations. A contingency fund of $20 million may be required
for FY 1956 as indicated in Enclosure “B”.
5. In view of the importance of Vietnam to all of Southeast
Asia, I am convinced that the United States should expend the funds, matériel,
and effort required to strengthen the country and help it retain its
independence. I cannot guarantee that Vietnam will remain free, even with our
aid. But I know that without our aid Vietnam will surely be lost to Communism.
If the chances of success are difficult to calculate, the results of a
withdrawal of American aid are only too certain, not only in Vietnam but throughout
Southeast Asia. Such a withdrawal would hasten the rate of Communist advances
in the Far East as a whole and could result in the loss of Southeast Asia to
Communism. In my opinion, the chance of success is not only worth the gamble;
we cannot afford to let Free Vietnam go by default.
J. Lawton Collins
Source: Department of State, Central Files, 751G.00/1–2055.
Top Secret. This memorandum, better-known as the Collins report, was
the focal point of a reassessment of Indochina policy in Washington culminating
in the National Security Council discussion on January 27. The report was
submitted to the NSC on January 24 with instructions to keep
distribution to an absolute minimum on a “need to know” basis. Attached to the
report was a 14-page supplement which provided a brief history and analysis of
events in Vietnam since the Geneva Accords, tables on costs and basis of U.S.
military and economic support, and estimates of possible contingency fund
requirements. The supplement is printed in Department of Defense Study for Use
of House Committee on Armed Services, United States–Vietnam Relations,
1945–1967, Book 10 (The Pentagon Papers), pp. 865–882.↩
Link: https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1955-57v01/d24?utm_source=chatgpt.com
GPT DỊCH
Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1955–1957, Việt Nam, Tập I
24. Bản ghi nhớ của Đại diện đặc biệt tại Việt Nam
(Collins) gửi Ngoại trưởng Hoa Kỳ¹
[Sài Gòn,] ngày 20 tháng 01 năm 1955.
ĐỀ TÀI
- Báo
cáo về Việt Nam trình Hội đồng An ninh Quốc gia
1. Tình hình Việt Nam vô cùng phức tạp và khó thấu hiểu.
Những nhận định của tôi bị giới hạn bởi một thực tế là tôi mới chỉ có mặt tại
Việt Nam được hai tháng. Tuy nhiên, trong thời gian này, tôi đã nghiên cứu kỹ
lưỡng những yếu tố chủ yếu có ảnh hưởng đến kết quả những nỗ lực của chúng ta
nhằm cứu Việt Nam Tự do khỏi chủ nghĩa cộng sản. Những yếu tố chính ấy gồm có:
a) Sức mạnh và ý định của Việt Minh: Việt Nam Tự do
không thể sánh được với sức mạnh quân sự của Việt Minh, lực lượng hiện có và sẽ
tiếp tục duy trì khả năng đánh chiếm toàn bộ Việt Nam Tự do nếu họ muốn. Nền an
ninh lâu dài của Việt Nam Tự do tùy thuộc vào sự hỗ trợ về quân sự và tinh thần
mà nước này có thể nhận được theo Hiệp ước Manila.
Một lời khẳng định mạnh mẽ của các quốc gia ký kết Hiệp ước
Manila về quyết tâm phản ứng nếu chiến sự tái diễn tại Đông Dương có thể là yếu
tố thiết yếu để ngăn Việt Minh tiến hành một cuộc tấn công công khai. Hơn nữa,
một tuyên bố như vậy sẽ củng cố đáng kể địa vị của Chính phủ Diệm.
Việt Minh đã để lại những thành phần của họ trên khắp miền
Nam Việt Nam, tạo thành một mối đe dọa thường trực đối với nền an ninh quốc
gia. Mặt khác, Việt Minh đang gặp những khó khăn kinh tế nghiêm trọng ở miền Bắc,
nơi chính sách thuế khóa gần như mang tính tịch thu tài sản cùng các hành động
đàn áp khác đã gây nên nhiều bất mãn. Khi những thông tin về điều kiện sống bất
lợi ở miền Bắc truyền đến Việt Nam Tự do, chúng bắt đầu tạo ảnh hưởng có lợi đối
với thái độ của người dân miền Nam và có thể tác động đáng kể đến các cuộc tuyển
cử, nếu được tổ chức vào năm 1956.
b) Thái độ và ý định của Pháp: Trong tâm trí tôi vẫn
còn nhiều nghi vấn về những ý định và mục tiêu thực sự của Pháp tại Đông Dương.
Có những bằng chứng rõ rệt cho thấy người Pháp muốn có một chính phủ Việt Nam mới,
một chính phủ sẽ không chống lại Việt Minh một cách nghiêm túc, cũng không chống
lại sự chi phối của Pháp. Nếu không có sự hỗ trợ của Pháp — mà sự hỗ trợ ấy còn
lâu mới được bảo đảm — thì khả năng tồn tại của Việt Nam Tự do là điều đáng
nghi ngại.
c) Thái độ và ý định của các giáo phái: Các đoàn thể
võ trang mang tính chính trị–tôn giáo được gọi là Cao Đài, Hòa Hảo và Bình
Xuyên có lập trường chống cộng sản, nhưng trên mọi phương diện khác lại mang
tính phong kiến và bảo thủ, đi ngược chiều tiến bộ. Hiện nay, họ có khả năng phủ
quyết hữu hiệu đối với hoạt động của chính phủ. Họ sử dụng quyền lực này để
ngăn cản những cuộc cải cách có thể đe dọa địa vị ưu đãi của họ về quân sự,
kinh tế và chính trị. Họ sẽ tiếp tục duy trì khả năng đe dọa và gây khó khăn
cho chính phủ cho đến khi Quân đội Quốc gia đủ mạnh để vô hiệu hóa lực lượng của
họ.
d) Lòng trung thành và hiệu quả hoạt động của Quân đội Việt
Nam: Khi tôi đến Việt Nam, Chính phủ đang bị một Tổng Tham mưu trưởng chống
đối là Tướng Hinh uy hiếp. Việc Hinh rời đi và bị cách chức ngay sau đó đã mở
đường cho những biện pháp đặt quân đội dưới quyền chính phủ. Hiện nay, Diệm đã
kiểm soát được các lực lượng võ trang ở một mức độ tương đối.
Quân đội đang được bố trí trên khắp cả nước để thực hiện một
chương trình gọi là “Hành động An ninh Quốc gia”, nhằm chống lại sự xâm nhập của
Việt Minh và khôi phục chính quyền dân sự trên toàn quốc. Mức độ hữu hiệu của
quân đội trong việc thực hiện chương trình này sẽ có ảnh hưởng quyết định đối với
sự thành công hay thất bại của Chính phủ Diệm.
Còn quá sớm để dự đoán chương trình Hành động An ninh Quốc
gia có thành công hay không; tuy nhiên, việc Hoa Kỳ đồng ý đảm nhận trách nhiệm
huấn luyện và cung cấp viện trợ tài chính cho một quân đội quốc gia được cải tổ
và phục hồi sức mạnh sẽ tạo ra những tác động ổn định đáng kể.
e) Những phương diện kinh tế của Việt Nam Tự do: Việt
Nam Tự do có khả năng duy trì một nền kinh tế có thể tồn tại được, tuy ở mức độ
khiêm tốn. Lãnh thổ này hiện có thể tự túc lương thực và trước đây từng sản xuất
một lượng gạo thặng dư đáng kể để xuất cảng. Gạo và cao su theo truyền thống là
những nguồn thu ngoại tệ chính của Việt Nam. Khi tình hình an ninh được cải thiện,
lượng sản phẩm dành cho xuất cảng sẽ gia tăng, qua đó góp phần ổn định nền kinh
tế.
f) Khả năng của Diệm trong việc giành được sự ủng hộ rộng
rãi của dân chúng: Trong tâm trí tôi vẫn còn một vấn đề nghiêm trọng: liệu
Diệm có thể tạo dựng được lòng tin và sự ủng hộ rộng rãi của dân chúng đối với
Chính phủ của ông hay không. Tuy nhiên, gần đây ông đã đạt được một số thành
công trong cách xử trí với các giáo phái. Điều này, cùng với việc ông tiếp tục
nhận được sự hỗ trợ tích cực của Hoa Kỳ, đã góp phần nâng cao uy tín của ông.
Dẫu vậy, Diệm vẫn còn nhiều điều phải học về hoạt động chính
trị thực tế và quan hệ với công chúng. Mặc dù đôi lúc ông tạo cảm tưởng rằng
mình đang đảm nhận một công việc vượt quá khả năng, nhưng gần đây ông đã biểu lộ
sự linh hoạt hơn trong cách ứng xử với mọi người, đồng thời tỏ ra tự tin hơn
khi làm việc với các bộ trưởng và giải quyết những vấn đề công cộng.
Xét chung mọi mặt, tôi tin rằng tính liêm chính, tinh thần
dân tộc mạnh mẽ, sự kiên trì và những phẩm chất tinh thần của Diệm khiến ông trở
thành vị Thủ tướng thích hợp nhất hiện có để lãnh đạo Việt Nam trong cuộc đấu
tranh chống chủ nghĩa cộng sản.
2. Nhằm giúp Chính phủ Diệm phát huy những lợi thế và
vượt qua các trở ngại trên con đường đi đến thành công, tôi đã hướng những nỗ lực
chính của Hoa Kỳ tại Việt Nam, với sự hợp tác của Pháp, vào việc giúp người Việt
Nam xây dựng và thực hiện một loạt chương trình khẩn cấp, bao gồm: tổ chức quân
đội, cải cách điền địa, định cư người tị nạn, quản lý tài chính và thành lập một
quốc hội.
Trong tất cả các lĩnh vực này, một số tiến bộ đang đạt được
với đà ngày càng gia tăng; tương ứng với đó là sự ổn định ngày càng cao của
Chính phủ. Phương diện ít thành công nhất trong sứ mạng của tôi cho đến nay là
việc tôi chưa thuyết phục được Diệm mở rộng Chính phủ bằng cách thu nhận thêm
những nhà lãnh đạo có năng lực và kinh nghiệm, chẳng hạn như Bác sĩ Phan Huy
Quát, cựu Bộ trưởng Quốc phòng.
3. Xét tất cả các yếu tố, mặc dù tình hình Việt Nam
không mấy sáng sủa, tôi tin rằng nếu Diệm nhận được sự hỗ trợ và hướng dẫn vững
chắc của Hoa Kỳ, cùng với sự hợp tác tích cực của Pháp — hoặc ít nhất là sự chấp
thuận của Pháp — thì Chính phủ của ông có triển vọng thành công ở mức hợp lý.
Mặc dù bầu không khí tại Sài Gòn đã cải thiện rõ rệt kể từ
tháng Mười Một, do Tướng Hinh rời đi và nhờ sự hậu thuẫn mà Chính phủ Hoa Kỳ
dành cho Diệm, tôi vẫn chưa thể xác định mức độ cải thiện tại các vùng nông
thôn và làng xã của Việt Nam Tự do. Ở những nơi ấy, Việt Minh sẽ tiếp tục duy
trì một mức độ kiểm soát đáng kể cho đến khi chương trình Hành động An ninh Quốc
gia được triển khai đến giai đoạn tiến triển cao.
Hơn nữa, các giáo phái, mặc dù tỏ ra lo ngại rằng những ngày
tháng độc lập về chính trị và tài chính của họ có thể sắp chấm dứt, vẫn không
có một ý thức nào về lương tâm quốc gia và vẫn còn khả năng gây ra những tổn hại
nghiêm trọng.
Tương tự, viễn cảnh tổ chức cuộc tổng tuyển cử toàn quốc vào
năm 1956 đang treo lơ lửng như một mối đe dọa đối với Việt Nam Tự do. Mối đe dọa
này có thể phát triển thành một cuộc khủng hoảng vào tháng 7 năm 1955, thời điểm
mà theo Hiệp định Genève, hai bên phải bắt đầu những cuộc thảo luận nhằm tiến tới
tuyển cử.
Tuy nhiên, theo nhận định của tôi, Việt Nam có ít nhất một
cơ hội ngang bằng — tức khoảng năm mươi phần trăm — để được cứu khỏi chủ nghĩa
cộng sản, nếu các chương trình hiện nay của Chính phủ được thực hiện đầy đủ.
4. a) Ước tính khả dĩ nhất về chi phí tài trợ
cho các chương trình viện trợ quân sự và phi quân sự mà tôi đề nghị trong năm
dương lịch 1955 như sau:
Năm dương lịch 1955
Đơn vị: triệu đô-la Mỹ
|
Khoản chi |
Sáu tháng đầu năm |
Sáu tháng cuối năm |
|
Quân sự |
152,3 |
130,9 |
|
Phi quân sự |
54,2 |
58,3 |
|
Tổng chi phí |
206,5 |
189,2 |
|
Trừ phần đóng góp của Việt Nam |
34,2 |
34,2 |
|
Số tiền còn lại cần Hoa Kỳ tài trợ |
172,3 |
155,0 |
b) Trên thực tế, do sự chậm trễ trong việc đưa các
khoản ngân sách mới do Hoa Kỳ chuẩn chi vào sử dụng tại Việt Nam, những khoản
chi tiêu của Việt Nam tính theo năm dương lịch thường được thanh toán bằng nguồn
ngân sách đã được chuẩn chi cho năm tài chính của Hoa Kỳ.
c) Tuy nhiên, nếu cần phải cắt giảm phần của Việt Nam
trong khoản 700 triệu đô-la hiện được chuẩn chi cho khu vực Đông Nam Á,
thì có thể giới hạn số tiền cấp cho Việt Nam ở mức 172,3 triệu đô-la —
là khoản cần thiết cho sáu tháng đầu năm dương lịch 1955 — với điềucodes kiện
chúng ta được bảo đảm cung cấp thêm 155 triệu đô-la cần thiết cho sáu
tháng cuối năm dương lịch 1955 từ các khoản ngân sách mới của năm tài chính
1956.
d) Chi phí ước tính cho năm dương lịch 1956 như sau:
Năm dương lịch 1956
Đơn vị: triệu đô-la Mỹ
|
Khoản chi |
Sáu tháng đầu năm |
Sáu tháng cuối năm |
|
Quân sự |
91,4 |
88,6 |
|
Phi quân sự |
40,3 |
33,3 |
|
Tổng chi phí |
131,7 |
121,9 |
|
Trừ phần đóng góp của Việt Nam |
28,5 |
28,5 |
|
Số tiền còn lại cần Hoa Kỳ tài trợ |
103,2 |
93,4 |
e) Khoản tiền Hoa Kỳ cần cung cấp cho sáu tháng cuối
năm dương lịch 1955 là 155 triệu đô-la, cộng với 103,2 triệu đô-la
cần thiết cho sáu tháng đầu năm dương lịch 1956, thành tổng cộng 258,2 triệu
đô-la. Đây sẽ là tổng số tiền cần được chuẩn chi trong năm tài chính 1956 của
Hoa Kỳ. Ngoài ra, có thể cần một quỹ dự phòng 20 triệu đô-la cho năm tài
chính 1956, như được trình bày trong Phụ lục “B”.
5. Xét tầm quan trọng của Việt Nam đối với toàn thể
Đông Nam Á, tôi tin chắc rằng Hoa Kỳ cần phải bỏ ra các khoản tiền, vật tư và
công sức cần thiết để củng cố quốc gia này và giúp quốc gia ấy duy trì nền độc
lập.
Tôi không thể bảo đảm rằng Việt Nam sẽ tiếp tục được tự do,
ngay cả khi có sự viện trợ của chúng ta. Nhưng tôi biết rằng nếu không có viện
trợ của chúng ta, Việt Nam chắc chắn sẽ rơi vào tay cộng sản.
Nếu triển vọng thành công khó có thể tính toán chính xác,
thì hậu quả của việc Hoa Kỳ rút lại viện trợ lại quá rõ ràng, không chỉ đối với
Việt Nam mà còn đối với toàn thể Đông Nam Á. Một hành động rút lui như vậy sẽ đẩy
nhanh bước tiến của cộng sản trên toàn vùng Viễn Đông và có thể khiến Đông Nam
Á rơi vào tay cộng sản.
Theo ý kiến của tôi, triển vọng thành công không những đáng
để chúng ta chấp nhận mạo hiểm, mà chúng ta còn không thể để mặc Việt Nam Tự do
thất bại chỉ vì chúng ta không hành động.
J. Lawton Collins
Nguồn: Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Hồ sơ Trung ương,
751G.00/1–2055. Tối mật.
Bản ghi nhớ này, thường được biết đến với tên gọi Báo cáo
Collins, là trọng tâm của quá trình tái thẩm định chính sách đối với Đông
Dương tại Washington, kết thúc bằng cuộc thảo luận của Hội đồng An ninh Quốc
gia ngày 27-01-1955.
Báo cáo được trình lên Hội đồng An ninh Quốc gia ngày 24-01-1955,
kèm theo chỉ thị hạn chế tuyệt đối phạm vi lưu hành, chỉ phổ biến cho những người
“cần được biết”.
Đính kèm báo cáo là một bản phụ lục dài 14 trang, trình bày
khái quát lịch sử và phân tích các sự kiện tại Việt Nam kể từ Hiệp định Genève;
các bảng thống kê chi phí và căn cứ của chương trình hỗ trợ quân sự, kinh tế của
Hoa Kỳ; cùng những ước tính về nhu cầu đối với quỹ dự phòng có thể phát sinh.
Bản phụ lục được in trong công trình nghiên cứu của Bộ Quốc
phòng Hoa Kỳ dành cho Ủy ban Quân vụ Hạ viện, Quan hệ Hoa Kỳ–Việt Nam,
1945–1967, Quyển 10 (Hồ sơ Lầu Năm Góc), trang 865–882.
HẾT