Đây là bài sau khi Đức Hộ Pháp đi gặp Bảo Đại ở Hong Kong về. BBT.
QUẢ KIẾP CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM
Tại Báo Ân Từ, thời Ngọ ngày rằm
tháng 3 năm Mậu Tý (dl. 23-04-1948)
Cùng mấy chị mấy em, từ thử tới giờ
chúng ta vẫn sống với đời, chúng ta thường thấy điều gì trái với nguyên do, tức
nhiên phải tìm cho thấu đáo hoặc đoán cho được. Tỉ như đường may mà mũi kim
không ăn vải, máy sẽ ắt có sứt mẻ chi đó, còn như xay bột thấy nghẹn không xuống
thì biết thiếu nước. Cái gì cũng có nguyên do của nó, phải tìm cho biết hoặc
đoán cho ra lẽ.
Hiện giờ có một việc dị hợm là nước
Pháp chịu trả tự do độc lập thống nhứt, trả trọn vẹn mà từ thử đến giờ Pháp đã
nói nếu chúng ta tự trị được, tự bảo vệ được, nên biết chúng ta có thể đem hạnh
phúc lại cho nòi giống được thì người ta sẵn lòng hứa trả, sợ e cho mình không
hưởng được hạnh phúc mà còn nguy khổ nữa, nên buộc người ta phải gánh cả trách
nhiệm đã tám chục năm qua còn lưu lại mối thâm tình của hai nòi giống. Hai nữa
là quyền lợi đã tự tạo trên tám chục năm còn lưu lại để mưu cầu sự sống chung với
nhau cùng tạo hạnh phúc chung cho hai dân tộc. Nếu người ta sẵn lòng trả cho
mình vi chủ lấy thì có nhiều người lấy làm lạ, nhứt là hạng thượng lưu trí thức
của Pháp, họ rất ngạc nhiên rằng nước Pháp không hề cản đảng, không hề từ chối
cho dân tộc Việt Nam thống nhứt và độc lập mà tại sao dân Việt Nam lại còn đánh
Pháp, họ hỏi như vậy đó? Hồi nước Pháp muốn trả những điều đó cho tay khác,
nghĩa là muốn đưa bướng cho rồi, nhưng sực nhớ lại là không phải chủ nên đòi,
mà đòi mãi không lấy lại được, rồi vì sự lỗi lầm đó sanh rối lạ thường lắm vậy!
Bởi cái rối đó mà tôi bắt tội họ, họ không thể chối được. Họ lại nói thảng như
lời của Pháp không cho mình thống nhứt, không chịu trả nước cho mình thì mình
phải giết họ chớ, bởi họ là kẻ thù. Tại sao trở lại giết nòi giống của mình,
gây nạn tương tàn tương sát lẫn nhau? Nên họ cho đó là đảng cướp, đảng cướp ấy
lợi dụng danh từ ái quốc để giết người lấy của mà thôi.
Lạ lùng thay! Ðêm hồi hôm tôi thuyết rõ tại quả kiếp của nòi giống mà
chúng ta ngày nay phải chịu hình khổ. Ðời trước vay, đời sau phải trả, tấn tuồng
đau thảm cốt nhục tương tàn nầy còn nhiều nữa, vì buổi trước đã tạo nên nay lưu
lại mãi thôi, làm sao đoạn được, có phương gì đoạn được chăng? Có chứ.
Ðiều chướng ngại hiện giờ là tôi tưởng
phải khó khăn về phái người Pháp, trái lại Ðức Bảo Ðại làm khó người ta, làm
cho đình đãi cuộc thương thuyết, mà một ngày chưa thương thuyết, là một ngày
nhơn sanh chết chẳng biết bao nhiêu. Tại sao vậy? Tại quả kiếp chưa thường đủ,
nhơn sanh phải chết phải trả món nợ còn đang đòi, trả bằng máu, bằng con số
sanh mạng. Vì cớ mới có sự chướng ngại lạ lùng vừa nói. Mà nợ ấy đòi bằng sanh
mạng, bằng máu tức là đòi cốt nhục của mấy bà đó chớ, không con cũng cháu hoặc
bà con thân quyến. Ðâu xúm lại cầu nguyện Ðức Phật Mẫu can thiệp giùm cho, sao thờ
ơ quá vậy! Còn bên phái nam cũng vậy, không biết chừng, giọt máu chưa trả nợ đó
còn ở trong mấy người, phải xúm nhau cầu nguyện.
Chú thích:
Bài nầy Đức Hộ Pháp giảng sau khi đi HongKong gặp Cựu Hoàng Bảo Đại để vận động Bảo Đại đòi lại chủ quyền Việt Nam.
Bài trước khi đi:
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/03/6378-van-mang-cua-nuoc-viet-nam-hien.html#more
Bài sau khi đi về bài tại Đền Thánh Thời Tý
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/03/6379-oi-lai-chu-quyen-cua-nuoc-viet-nam.html
Bài thứ ba là bài trên đây (Thời ngọ tại Báo Ân Từ).
Cho nên có câu: ... Lạ lùng thay! Ðêm hồi hôm tôi thuyết rõ tại quả kiếp của nòi giống mà chúng ta ngày nay phải chịu hình khổ.
Lời dạy đó chứng tỏ Đức Hộ Pháp đã giảng bài ở Đền Thánh trước sau đó mới tới Báo Ân Từ.