Trang

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

6501. Mở vụ kiện quyền sử dụng Tòa Thánh, Báo Ân Từ, Thánh Thất, Điện Thờ ... Câu 6.

 BBT.

Quyết định 124 của Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Tây Ninh ngày 04-6-1980, công nhận quyền sử dụng tài sản phải không?

Copilot

Mình trả lời thật rõ – trung lập – đúng nội dung văn bản, để bạn hiểu Quyết định 124/1980 có công nhận “quyền sử dụng tài sản” hay không, mà không đi vào chiến lược kiện tụng.


1) Quyết định 124 có nói đến “quyền sử dụng tài sản” không?

Có — nhưng theo cách của pháp luật Việt Nam thời điểm 1980.

Quyết định 124 làm hai việc song song:



(A) Nhà nước thu hồi và quản lý các tài sản “không thuộc chức năng tôn giáo”

Điều 1, mục 5 ghi:

“Chánh quyền nhân dân… trực tiếp nhận và tổ chức quản lý… các cơ sở vật chất… của đạo không thuộc chức năng tôn giáo quản lý…”

Tức là:

  • tài sản không phải để hành đạo → Nhà nước thu hồi
  • tài sản thuộc chức năng tôn giáo → không thu hồi

(B) Nhà nước cho phép Đạo Cao Đài tiếp tục sử dụng các cơ sở tôn giáo

Điều 2 ghi rất rõ:

“Những cơ sở tổ chức hành đạo Cao Đài Tây Ninh được tiếp tục hành đạo gồm:
– Đền Thánh
– Báo Ân Từ
– Hộ Pháp Đường
– Giáo Tông Đường
– Thánh Thất – Đền Thờ Phật Mẫu…”

Nội dung này không dùng chữ “quyền sử dụng”, nhưng về mặt pháp lý, nó có nghĩa:

👉 Nhà nước cho phép và công nhận Đạo Cao Đài được tiếp tục sử dụng các cơ sở tôn giáo để hành đạo.

Đây chính là quyền sử dụng theo nghĩa pháp lý Việt Nam thời điểm đó.


2) Quyền này là quyền gì theo pháp luật Việt Nam?

Theo cách diễn đạt của văn bản nhà nước:

  • Nhà nước không giao quyền sở hữu
  • Nhưng Nhà nước cho phép sử dụng
  • công nhận tư cách pháp nhân hành đạo tại các cơ sở đó

Đây là dạng quyền:

“Quyền sử dụng cơ sở tôn giáo để hành đạo”

Nó không phải quyền sở hữu, nhưng là quyền được pháp luật công nhận và bảo hộ.


3) Quyền này có giá trị pháp lý không?

Có.

Vì:

  • được ghi trong một quyết định hành chính cấp tỉnh
  • có hiệu lực thi hành ngay
  • được áp dụng trên toàn bộ hệ thống cơ sở tôn giáo
  • được giao cho Hội Đồng Chưởng Quản thực hiện

Nghĩa là:

👉 Đây là một quyền hợp pháp, được Nhà nước xác lập bằng văn bản.


4) Kết luận trung lập – đúng nội dung văn bản

Quyết định 124/1980 không dùng từ “quyền sử dụng tài sản”,
nhưng nội dung Điều 2 đã công nhận quyền sử dụng các cơ sở tôn giáo để hành đạo.

Cụ thể:

  • Nhà nước cho phép
  • Nhà nước công nhận
  • Nhà nước xác định rõ danh sách cơ sở được sử dụng
  • Nhà nước giao cho Hội Đồng Chưởng Quản quyền hành đạo tại các cơ sở đó

Về bản chất pháp lý:

👉 Đây là quyền sử dụng cơ sở tôn giáo được Nhà nước công nhận.


Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về:

  • quyền sử dụng trong pháp luật Việt Nam
  • quyền hành đạo theo Luật Đạo Cao Đài 1926
  • sự khác nhau giữa quyền sử dụng và quyền sở hữu

Bạn chọn hướng nào, mình sẽ giải thích tiếp.