Qua Đại biện Kidder, Collins báo cáo Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về cuộc gặp ngày 08-12 giữa ông với Tướng Ely và Jean Sainteny. Cuộc trao đổi chủ yếu gồm những câu hỏi của Collins và câu trả lời của Sainteny về tình hình miền Bắc dưới quyền Việt Minh.
Chú ý đoạn này: theo Sainteny, khuyến khích người miền Bắc rời vùng Việt Minh để trở thành người tị nạn là một sai lầm; bởi những người ra đi chính là những người có khuynh hướng bỏ phiếu chống Việt Minh mạnh nhất.
11TL.
Link nguồn:
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p2/d1371?utm_source=chatgpt.com
GPT DỊCH
Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập
XIII, Phần 2
751G.00/12–854: Điện văn
Đại biện Hoa Kỳ tại Việt Nam (Kidder) gửi Bộ Ngoại giao Hoa
Kỳ
Mật
2165. Gửi lặp lại để thông tin cho Paris số 678, Hà Nội số
427. Từ Collins.
Theo lời mời của Tướng Ely, ngày 8 tháng 12 tôi đã gặp ông
và Jean Sainteny. Sau đây là phần tóm lược cuộc nói chuyện, chủ yếu gồm những
câu hỏi do tôi đặt ra và những câu trả lời của Sainteny:
1.
Phản ứng ban đầu của các tầng lớp bình dân trước sự xuất hiện
của Việt Minh nhìn chung là thuận lợi; nhưng hiện nay thái độ ấy dường như đang
chuyển sang lo ngại. Ngay từ đầu, tầng lớp trung lưu đã cố gắng giữ mình càng
kín đáo càng tốt.
2.
Thái độ của dân chúng địa phương đối với người Pháp lúc đầu
dè dặt, nhưng nay dường như đang trở nên thân thiện hơn.
Những người giúp việc Việt Nam tiếp tục làm việc cho người
Pháp lúc ban đầu bị những người Việt Nam khác xa lánh. Tuy nhiên, thái độ đối với
những người giúp việc cho Pháp nay dường như chuyển thành sự ganh tị, vì điều
kiện sinh sống của những người làm công này khá hơn.
3.
Tình hình kinh tế trong vùng Việt Minh không tốt; thất nghiệp
là một vấn đề lớn đối với chế độ. Người ta đã dùng áp lực tinh thần để buộc tiền
lương và giá cả phải giảm xuống một cách “tự nguyện và được mọi người đồng thuận”.
Tuy nhiên, chưa có cơ chế nào được thiết lập để thực hiện việc kiểm soát này.
4.
Không có bằng chứng về sự hiện diện của các chuyên viên
Trung Quốc hoặc Liên Xô tại Hà Nội, mặc dù có thể có các cố vấn Trung Quốc tại
Thái Nguyên.
[Trang 2353]
Theo đó, Chính phủ Việt Minh đang phô bày một hình ảnh độc lập
đối với những người đỡ đầu cộng sản của họ, trái với cách hành xử tám hoặc mười
năm trước mà Sainteny từng quan sát.
5.
Phần lớn các chuyên viên Pháp còn ở lại Hà Nội trong hai
tháng sau khi thành phố được chuyển giao cho Việt Minh nay đã rời đi.
Ba người vẫn còn làm việc cho hệ thống xe điện; nhà máy nước
và nhà máy điện mỗi nơi còn một người. Tất cả sẽ rời đi trước cuối tháng.
Sainteny nhấn mạnh rằng họ không được thay thế bằng các chuyên viên Trung Quốc,
Liên Xô, Ba Lan hoặc Tiệp Khắc.
6.
Phương pháp mở rộng sự cai trị của cộng sản tại Hà Nội khác
với phương pháp được áp dụng tại các tỉnh.
Tại Hà Nội, ít nhất ở cấp chính quyền, họ tỏ ra khá linh hoạt;
trong khi ở các tỉnh, phương pháp áp dụng rất cứng rắn và nhằm tác động đến tận
gốc rễ của xã hội.
7.
Trả lời một câu hỏi cụ thể, Sainteny nói rằng từ sáu tuần
trước, ông đã bắt đầu chuẩn bị trước với các viên chức Việt Minh—gồm Bộ trưởng
Ngoại giao và Bộ trưởng Thương mại và Kỹ nghệ—về việc di chuyển khỏi Công ty
Than Bắc Kỳ những trang bị được tài trợ bằng viện trợ của Hoa Kỳ.
Khi được hỏi tại sao cần phải có sự đồng ý của Việt Minh mới
có thể di chuyển những trang bị thuộc sở hữu tư nhân như vậy, Sainteny nói rằng
vấn đề không phải là xin sự đồng ý, mà là chuẩn bị trước để Việt Minh không cản
trở việc di chuyển bằng cách kích động rối loạn—điều họ có thể làm bất cứ lúc
nào nếu muốn.
Tôi thúc giục phải bắt đầu việc di chuyển càng sớm càng tốt.
Ely xen vào, cho biết một máy xúc hơi nước đã được tháo rời và ông đã giao cho
một trung đoàn ở lại bảo vệ công việc di chuyển trang bị cho đến khi hoàn tất.
8.
Khi được yêu cầu xác định nhiệm vụ của mình tại miền Bắc,
Sainteny nói rằng ông được giao trách nhiệm duy trì các quyền lợi văn hóa và
kinh tế của Pháp.
Tôi nói rằng vùng Việt Minh là một khu vực thiếu hụt, nền
kinh tế chỉ có thể tồn tại nhờ sự trợ giúp từ bên ngoài. Sự trợ giúp ấy chỉ có
thể đến từ Trung Quốc, Liên Xô hoặc Pháp. Tôi hỏi liệu Pháp có ý định viện trợ
cho chế độ Việt Minh hay không.
Sainteny nói rằng báo chí đã xuyên tạc quan điểm của ông về
vấn đề này. Mặt khác, nếu bị bóp nghẹt quá khắc nghiệt về kinh tế, Việt Minh có
thể trở nên nguy hiểm hơn và bị thúc đẩy tiến hành hành động chống miền Nam.
9.
Tiếp tục theo hướng lập luận này, Sainteny nói rằng mục tiêu
cho năm 1956 phải là tổ chức những cuộc tuyển cử tự do và bí mật, trong đó người
dân sống trong vùng Việt Minh có thể biểu lộ sự bất mãn với chế độ bằng cách bỏ
phiếu chống lại chế độ ấy.
Vì vậy, theo Sainteny, khuyến khích người miền Bắc rời vùng
Việt Minh để trở thành người tị nạn là một sai lầm; bởi những người ra đi chính
là những người có khuynh hướng bỏ phiếu chống Việt Minh mạnh nhất.
Tôi hỏi Sainteny đã từng có tiền lệ nào về một cuộc tuyển cử
tự do dưới chế độ cộng sản chưa. Ông thừa nhận rằng ông không biết có một tiền
lệ nào như vậy.
10.
Nói thêm về nhiệm vụ của mình, Sainteny cho rằng bằng cách
duy trì sự hiện diện tại miền Bắc, Pháp đang tiến hành một cuộc thử nghiệm về
“chung sống hoặc cùng tồn tại”, với chi phí thấp và ít rủi ro; cuộc thử nghiệm
này có thể có giá trị đối với tất cả các quốc gia phương Tây.
Người Trung Quốc và Liên Xô dường như đang thúc đẩy Việt
Minh có thái độ hòa giải với Pháp.
[Trang 2354]
Việt Minh đã bảo đảm với Sainteny rằng các doanh nghiệp và kỹ
nghệ Pháp sẽ được hoan nghênh, được đối xử bình đẳng với các doanh nghiệp Việt
Minh và được phép chuyển lợi nhuận ròng ra ngoài.
Sainteny nhận thấy ở đây một mô hình khả dĩ cho hoạt động
trong tương lai của các doanh nghiệp tư bản phương Tây tại những quốc gia cộng
sản khác.
Tôi hỏi Sainteny liệu đường lối mà ông đang cố gắng phát triển
tại miền Bắc có được mở rộng ra toàn Việt Nam, nếu và khi cộng sản giành được
quyền kiểm soát hay không.
Ông phản đối cách hiểu đó, nói rằng cuộc thử nghiệm của ông
có tính chất tổng quát và không nhằm áp dụng cụ thể tại những nơi khác, cho dù
nó có thành công tại Bắc Kỳ.
Ely xen vào và nhận xét rằng cách Sainteny giải thích nhiệm
vụ của mình chỉ là quan điểm riêng của ông ấy, không đại diện cho chính sách của
Chính phủ Pháp.
11.
Sau khi Sainteny rời khỏi phòng, Ely nói rằng rõ ràng
Sainteny đã không tạo được ấn tượng tốt đối với tôi.
Ely nói thêm rằng khi biết Sainteny được cử đến Bắc Kỳ,
chính ông gần như đã quyết định không trở lại Việt Nam. Sau đó, nhiệm vụ của
Sainteny được xác định chính xác hơn và phạm vi thẩm quyền hiện nay của ông ta
rất hạn hẹp.
12. Kết luận
Trên thực tế, Sainteny tạo ra một ấn tượng rất mơ hồ. Ông có
diện mạo đường bệ và phong thái khiến người ta nghĩ rằng ông có thể sở hữu một
trí tuệ xuất sắc.
Tuy nhiên, phần lớn những lập luận của ông quá mù mờ đến mức
tôi chỉ có thể kết luận rằng ông đã tự đánh lừa mình, hoặc đang cố gắng đánh lừa
tôi, về bản chất và triển vọng của nhiệm vụ ông đảm trách tại miền Bắc Việt
Nam.^2
Kidder
Chú thích
1. Điện văn này được truyền đi thành hai phần.
2. Trong Điện văn số 2179 ngày 9 tháng 12, Collins bổ sung
như sau:
Tối ngày 8, Ely trở lại vấn đề cuộc gặp Sainteny và nói rằng
Sainteny đã thể hiện rất kém. Ely nói rằng thông thường Sainteny có khả năng
trình bày tốt hơn. Ông ta có thể biện hộ cho nhiệm vụ của mình thuyết phục hơn
nếu trình bày đó là một trong hàng loạt nỗ lực nhằm tránh một cuộc chiến tranh
lớn; đồng thời chỉ ra rằng những bài học thu được trong quá trình thử nghiệm có
thể trở thành một công cụ hữu ích để ứng xử với cộng sản tại những nơi khác, nhằm
ngăn Chiến tranh Lạnh chuyển thành xung đột vũ trang.
Có vẻ rõ ràng rằng Ely lo ngại ấn tượng mà tôi có thể đã nhận
được về Sainteny và từ Sainteny sẽ làm tổn hại quan hệ hợp tác giữa chúng ta.
Cuộc gặp có thể khiến tôi tự hỏi liệu Ely có thực sự đại diện cho toàn bộ chính
sách của Pháp đối với Đông Dương hay không, và liệu những cam kết do ông đưa ra
có được Chính phủ Pháp hoàn toàn bảo đảm hay không.
(751G.00/12–954)
Hết dịch nguyên văn
Tóm lược Điện văn số 2165 ngày 08-12-1954
Qua Đại biện Kidder, Collins báo cáo Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về
cuộc gặp ngày 08-12 giữa ông với Tướng Ely và Jean Sainteny. Cuộc trao đổi chủ
yếu gồm những câu hỏi của Collins và câu trả lời của Sainteny về tình hình miền
Bắc dưới quyền Việt Minh.
Sainteny cho biết:
- Sự
hoan nghênh ban đầu của tầng lớp bình dân đối với Việt Minh đang chuyển
thành lo ngại.
- Kinh tế
miền Bắc gặp khó khăn và thất nghiệp là vấn đề lớn.
- Chưa
có bằng chứng rõ ràng về các chuyên viên Trung Quốc hoặc Liên Xô tại Hà Nội.
- Phần lớn
chuyên viên Pháp đã rời Hà Nội.
- Việt
Minh cai trị tương đối linh hoạt tại Hà Nội; nhưng ở các tỉnh thì cứng rắn
hơn để thay đổi gốc rể xã hội.
- Pháp
muốn duy trì quyền lợi văn hóa và kinh tế tại miền Bắc.
- Pháp
đang thử nghiệm chính sách “chung sống” với Việt Minh.
- Không
nên khuyến khích người chống Việt Minh rời miền Bắc, vì họ có thể bỏ phiếu
chống Việt Minh trong cuộc tổng tuyển cử dự kiến năm 1956.
Collins nghi ngờ lập luận ấy. Ông hỏi Sainteny đã từng có tiền
lệ tuyển cử tự do dưới chế độ cộng sản hay chưa; Sainteny thừa nhận là không
có. Collins cũng thúc giục nhanh chóng đưa những trang bị do Hoa Kỳ tài trợ ra
khỏi miền Bắc.
Sau cuộc gặp, Collins kết luận rằng Sainteny tạo ra một ấn
tượng mơ hồ và đáng ngờ: hoặc ông tự đánh lừa mình, hoặc cố tình làm Collins hiểu
sai về bản chất và triển vọng nhiệm vụ của Pháp tại miền Bắc.
Tướng Ely cũng không hoàn toàn tin tưởng Sainteny. Ely lo rằng
cuộc gặp có thể khiến Collins nghi ngờ liệu ông có thực sự đại diện cho toàn bộ
chính sách của Chính phủ Pháp và liệu Paris có bảo đảm những cam kết của ông
hay không.
Ý nghĩa: Điện văn cho thấy Collins hoài nghi sâu sắc chính
sách duy trì sự hiện diện và “chung sống” của Pháp với Việt Minh tại miền Bắc.
Nó đồng thời bộc lộ sự thiếu thống nhất trong chính sách của Pháp và nguy cơ
gây tổn hại cho quan hệ hợp tác giữa Collins với Ely.
Chú thích về Jean Sainteny (1907–1978:
Jean Sainteny (1907–1978) là một viên chức, nhà ngoại giao và chính trị gia
Pháp, có quan hệ lâu dài với Đông Dương.
Vai trò quan trọng của ông:
- Sau Thế
chiến II, Sainteny đại diện Pháp tại miền Bắc Đông Dương.
- Ngày 06-03-1946,
ông thay mặt Chính phủ Pháp ký với Hồ Chí Minh bản Hiệp định Sơ bộ Pháp–Việt,
thường gọi là Hiệp định Hồ–Sainteny.
- Sau Hiệp
định Genève năm 1954, ông trở lại Hà Nội với tư cách Trưởng Phái bộ Pháp tại
miền Bắc.
- Nhiệm
vụ chính thức của phái bộ là duy trì và bảo vệ những quyền lợi kinh tế,
tài chính và văn hóa của Pháp tại miền Bắc. FRUS
– Phái bộ Sainteny tại Hà Nội
Trong Điện văn 2165, Sainteny trình bày ý tưởng Pháp tiếp tục
hiện diện tại miền Bắc để thử nghiệm chính sách “chung sống” với chính quyền Việt
Minh, duy trì doanh nghiệp và ảnh hưởng văn hóa Pháp.
Cần phân biệt:
- Tướng
Paul Ely: Tổng Cao ủy Pháp kiêm Tổng tư lệnh quân đội Pháp tại Đông Dương.
- Jean Sainteny: người đứng đầu phái bộ Pháp tại Hà Nội, phụ trách quan hệ và quyền lợi của Pháp trong vùng Việt Minh kiểm soát. Ông là đại diện của Pháp làm việc tại miền Bắc.
Collins tỏ ra nghi ngờ Sainteny vì cho rằng lập luận “chung
sống” của ông quá mơ hồ. Ngay cả Ely cũng nói cách Sainteny giải thích nhiệm vụ
chỉ là quan điểm riêng, không nhất thiết đại diện cho chính sách của Chính phủ
Pháp. Điện
văn 2165
Tóm lại:
Jean Sainteny là đại diện của Pháp tại Hà Nội sau Hiệp định
Genève, phụ trách duy trì quyền lợi và sự hiện diện của Pháp trong vùng do Việt
Minh kiểm soát.