Lục Tỉnh Tân Văn số 2475, phát hành ngày 17-11-1926 (13-10-Bính Dần); tiếp tục đăng:
Thư Mới Bái Phật (lần 7)
Phổ Cáo Cho Chúng Sanh (lần 11)
Phổ Cáo Chúng Sanh (kỳ 6)
Trước Lễ Khai Đạo tại Từ Lâm Tự một ngày.
Thư Mời Bái Phật.
Phổ Cáo Cho Chúng Sanh - Đồng Bào Tường Tri.
Phổ Cáo Chúng Sanh: bản vi tính và ảnh chụp
Vi tính
ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ.
Phổ Cáo Chúng Sanh.
(tiếp
theo)
"
Từ trước, Ta giáng sanh lập Phật giáo gần sáu ngàn năm thì Phật đạo Chánh
truyền gần thay đổi. Ta hằng nghe chúng sanh nói: Phật giả vô ngôn. Nay nhứt
định lấy huyền diệu mà giáo đạo chớ không giáng sanh nữa, đặng chuyển Phật giáo
lại cho hoàn toàn. Dường nầy, từ đây chư chúng sanh chẳng tu, bị đọa A Tỳ thì
hết lời nói rằng: Phật tông vô giáo, mà chối tội nữa.
Ta nói
thiệt cho chúng sanh biết rằng : Gặp Tam Kỳ Phổ Độ nầy mà không tu thì không
còn trông mong siêu rỗi."
Thánh
Ngôn của Thích Ca Như Lai kim viết Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát, giáng tại Hội
Phước Tự ngày 26 thánh 4 năm Bính Dần, rằng:
"
Chư sơn nghe dạy:
Vốn từ
Lục Tổ thì Phật giáo đã bị bế lại, cho nên tu hữu công mà thành thì bất thành.
Chánh pháp bị nơi Thần Tú làm cho ra mất Chánh giáo, lập riêng pháp luật, buộc
mối Đạo Thiền.
Ta vì
luật lịnh Thiên mạng đã ra, cho nên cam để vậy, làm cho Phật tông thất chánh có
trên 3 ngàn năm nay.
Trang 10.
Vì Tam
Kỳ Phổ Độ Thiên Địa hoằng khai, nơi Tây phương Cực Lạc và Ngọc Hư Cung mật
chiếu đã truyền siêu rỗi chúng sanh. Trong Phật Tông Nguyên Lý đã có cho
hiểu trước đến buổi hôm nay rồi, tại tăng đồ không kiếm chơn lý mà hiểu. Lắm
kẻ đã chịu khổ hạnh hành đạo. … Ôi !
Thương thay, công có công mà thưởng chưa hề có thưởng, vì vậy mà Ta rất đau
lòng.
Ta đến
chẳng phải cứu một mình chư tăng mà thôi, vì trong thế, hiếm bậc Thần, Thánh,
Tiên, Phật phải đọa hồng trần, Ta đương lo cứu vớt.
Chư
tăng, chư chúng sanh hữu căn hữu kiếp đặng gặp kỳ Phổ độ nầy là lần chót, phải
ráng sức tu hành, đừng mơ tưởng hoài trông giả luật. . . .
Ta đã đến
với huyền diệu nầy thì từ nay Ta cho chư tăng dùng huyền diệu nầy mà học hỏi,
ngày sau đừng đổ tội rằng vì thất học mà chịu thất kỳ truyền. Chư tăng từ
đây chẳng đặng còn nói : Phật giả vô ngôn, nữa."
Trần
thế bị những sự vinh hoa phú quí hằng làm chìm đắm biết bao nhiêu người có tiền
căn cựu phẩm, vì ham luyến hồng trần mà lạc bước vào đường tội lỗi. Vậy thì,
nay trống Lôi Âm đã giục, chung Bạch Ngọc đã rung, xin chư Thiện Nam Tín Nữ hồi
tâm tỉnh ngộ, lo tu tâm dưỡng tánh mà chen bước vào đường đạo đức cho kịp thời
Tam Kỳ Phổ Độ nầy. Gẫm xét cho cùng tột rồi, chẳng vinh diệu nào cho bằng chịu
khổ hạnh nâu sồng, lập âm chất công quả hầu siêu rỗi cho tiền bối nơi Chín
Suối, chưởng đức lưu truyền lại cháu con, ráng công phổ độ, cứu vớt nhơn sanh
khỏi nơi trầm luân khổ hải, và chính mình đặng cải tà qui chánh, thoát kiếp
luân hồi, ấy là sở hành cao thượng vô cùng.
Có bài
thi giáng cơ rằng :
Tu như cỏ úa gặp mù sương,
Đạo vốn cây che mát mẻ đường.
Một kiếp muối dưa muôn kiếp hiển,
Đôi năm mệt nhọc vạn năm bường.
Có Thần nuôi nấng Thần càng mạnh,
Luyện Khí thông thương Khí mới tường.
Nhập thể lòng trong gìn tịnh mẫn,
Nguồn Tiên ngọn Phật mới nhằm phương.
(Còn nữa)
Link số 2475
http://ndclnh-mytho-usa.org/KhoSachCu/Luc%20Tinh%20Tan%20Van%20Nhat%20Bao/LTTV_2475%2017NOV1926.pdf
Ảnh chụp








