Cơ quan Ðại Ðồng Thế Giới (tiếp theo)
Ngày
29 tháng 6 năm Ðinh Hợi (15-8-1947).
Đức Hộ Pháp.
Hôm kỳ Vía Ðức
Quan Thánh Ðế Quân, ngày 24 tháng 6 năm Ðinh Hợi Bần Ðạo đã giảng về Cơ quan
Cứu Thế của Ðại đồng Thế giới.
Biết rằng
Thánh Thể của Chí Tôn là nền Ðạo Cao Ðài, có sứ mạng thiêng liêng đến tại thế
nầy để cứu độ toàn nhơn sanh đang lầm than khổ sở vì nạn đao binh. Chí Tôn có
than: "Nếu Ðạo trễ một ngày là hại nhân sanh không biết chừng nào",
buổi ấy đương thái bình yên lặng, tưởng đâu Chí Tôn nói vậy là giục thúc cho
mình đạt đến chơn giáo, chẳng dè 5 năm sau toàn cầu thọ nạn, có lẽ trước nhứt
toàn Ðạo nam, nữ đều thấy, Bần Ðạo tưởng chắc từ chưa có loài người đến giờ,
chưa có trận chiến tranh nào sát hại nhơn loại thảm khốc dường ấy. Hại thay!
Loài người bạc nhược thiếu đức tin mà phải chịu muôn lỗi ngàn tội đối với Ðức
Chí Tôn.
Bần Ðạo rất ưu
tư khổ não về tinh thần, vì xem thấy trường sát hại nhơn sanh cứ tiếp diễn
trong nước nhà của chúng ta mãi. Nếu lấy theo trí độ tinh thần của chúng ta,
tưởng sự tàn sát khốc liệt đổ máu, chủng tộc ta lâm nạn nồi da xáo thịt thì do
tội tình của quốc dân thất tín, thất phận đối với Ðức Chí Tôn.
Nếu thân ắt
hữu tội chỉ đê đầu cúi xin Ðức Chí Tôn giảm bớt cái nạn ấy trong buổi Bần Ðạo
đang đảm nhiệm thì quốc dân Việt Nam đã bị thúc phược muốn làm cũng không đặng,
muốn nói cũng không ai nghe, vì nòi giống của chúng ta thiếu tâm đức, thiếu
quyền hành chánh trị.
Vậy chúng ta
rán cầu nguyện cùng Ðức Chí Tôn, nếu thảng nhiên có lỗi nhờ Ngài đưa tay giúp
Bần Ðạo cứu vãn tình thế một trường sát hại khốc liệt của nòi giống chúng ta,
thì có lẽ Ngài đại từ bi chỉ rõ. Chúng ta biết rằng: Nước Pháp và Nam không
phải thù hận nhau, vì chúng ta nhận thấy đã 80 năm, đồng chia khổ não, đồng
chịu nhọc nhằn khai hóa, hèn có nhau, sang có nhau, vinh nhục có nhau, cũng đã
từng chung sống hai nước có một thâm tình thiết tha, không lẽ chúng ta không
giải quyết được vì không thể chối rằng: "Không có duyên cớ".
Vì họ phiền
nòi giống Việt Nam về tâm lý và tình ái vì xưa kia không có, nên ngày nay biến
sanh cuộc thảm khốc là không biết phòng ngừa cái lạc hậu xưa kia, nó không đồng
tâm lý, hễ phiền nhau thì sanh ra oán nhau, nếu muốn giải quyết cho họ hết
phiền thì chúng ta có phương thuốc cứu rỗi đôi bên lấy tình hòa ái cùng nhau
lấy nghĩa thâm giao, cùng nhau chia sớt thảm, giục cái tình thân ái sôi nổi
cháy bùng lên, có lẽ đôi đàng sẽ giải quyết sự chiến tranh vô lối, vô giá trị,
vô nghĩa lý, vô ích kia được.
Ngày mai Bần Ðạo
sẽ đem tiếng chuông cảnh tỉnh Bạch Ngọc Chung của Ðức Chí Tôn đến tại Sài Thành
đặng thức tỉnh đôi bên, cho nó nhìn nhận, ngoài ra tình thâm giao họ lại còn
tình cốt nhục, có một tinh thần tạo ra một đại nghiệp trong Cao Ðài. Bần Ðạo xin
thú thật rằng: Cả toàn con cái của Ðức Chí Tôn đừng tưởng Ðạo Cao Ðài riêng của
mình, có thể nói rằng: Chúng ta đi một con đường chí thiện, tâm lý nhơn sanh,
hoạt bát tinh thần, chúng ta đi một con đường mà thương yêu nhau, đồng chung
sớt khổ cho nhau, ấy là cái đại nghiệp nầy nó sẽ làm cái bữu vật nâng đỡ tinh
thần của toàn thế giới đại đồng (Liberté de conscience) cả hai điều ấy hợp
thành là Quốc Ðạo.
Cái đại nghiệp
có tinh thần là Pháp và Nam hiệp trong tình yêu ái tinh thần đó vậy. Bần Ðạo
xin nói lại một lần nữa, Ðạo Cao Ðài nầy là một đại nghiệp không phải riêng của
nước Nam mà thôi, mà có tâm lý hoãn hượt, người Pháp sẽ làm đàn anh đưa tay ra
đó mà giải quyết vấn đề rắc rối mâu thuẩn của Pháp và Nam.
Vậy ngày mai
Bần Ðạo sẽ đi Sàigòn thì toàn Ðạo phải nhứt tâm cầu nguyện, cầu nguyện sao cho
họ mở khiếu linh quang nghe tiếng Hạc Thiêng Liêng nầy, đặng thức tỉnh cả tâm
hồn định quyết vận mạng nước nhà và tương lai của toàn mặt địa cầu mà chớ.