Tại Ðền Thánh, thời Tý đêm
28 tháng 4 năm Mậu Tý (dl. 05-06-1948)
Nội sáng mai nầy là ngày định vận mạng
tương lai tiền đồ Tổ quốc cả nòi giống Việt
Kỳ trước, khi Bần Ðạo ở Hồng Kông về, Bần Ðạo có lên tòa giảng nầy nói rằng, cái khó là chẳng phải do nơi Pháp nữa, mà lại do Việt Nam ta, bao giờ cũng vậy, nhơn tâm vẫn thế. Trải tám mươi năm lệ thuộc, chúng ta chịu thống khổ tâm hồn đã nhiều rồi, bây giờ chúng ta hẳn đòi lại, đòi cho kỳ được, và phải được mà thôi, nhứt quyết như vậy.
Cả đồng chủng
của chúng ta ngày nay tinh thần đã đến bực lão thành rồi, chẳng còn ưng chịu
nhục nhã tâm hồn như xưa nữa. Ðòi, đòi đặng dùng ai là người yêu nước, thật tâm
ái quốc, không phải nói trong cửa Ðạo mà thôi, nói tất cả mỗi cá nhân trong xã
hội, nếu ai là người thật tâm ái quốc, muốn lo lắng cho nền vận mạng nước nhà,
thì cần phải suy đi xét lại và nhận định sự tấn thối cho tường, mỗi mỗi việc gì
cũng phải để trọn tâm nghiên cứu cho thấu lý mới được. Ðịnh vận mạng cho một
nước không phải là dễ, rất đổi việc làm cá nhân là việc nhỏ mà còn phải suy gẫm
định tâm rồi mới quyết đoán, để cả tinh thần trí thức đặng giải quyết thay, huống
chi cả vận mạng của một nòi giống thì cần phải kỹ lưỡng hơn nữa kìa.
Hại thay! Những kẻ lãnh đạo kháng chiến,
trong buổi tinh thần của một nước đã chịu tám mươi năm lệ thuộc đang bồng bột,
mà những kẻ ấy ơ hờ chẳng để hết tâm hồn nghiên cứu. Bần Ðạo nói thiệt, họ
không ái quốc chi hết, bất quá là một trường tranh đấu đặng đoạt lợi quyền mà
thôi, nếu thật tâm ái quốc thì họ đã giải quyết xong rồi. Cái quyền sở hữu của
mình là thiên hạ thiếu nợ mình, thì mình đòi cần gì phải đánh lộn với họ, cứ
chiếu giấy tờ ra mà đòi, nếu không trả thì kiện, chớ đánh kẻ thiếu nợ thì nó
nổi khùng đánh lại, nó có chịu thua mình đâu, rồi nó không chịu trả mới làm sao
nó? Những kẻ lãnh đạo ấy đã vô ý thức chắc hẳn vậy. Vì bởi cớ mà Bần Ðạo đến
giải quyết vấn đề của nòi giống chúng ta là duy có lấy cái quyền sở hữu ấy đặng
đòi mà thôi.
Lập lại một lần nữa, nếu Bần Ðạo không
bị đồ lưu nơi hải ngoại, thì không cần phải đánh nhau. Bất chiến tự nhiên
thành, nền chơn giáo sẽ đem nòi giống ra khỏi sự thống khổ như thời dân Juifs,
Ðức Chí Tôn đã sai Jésus Christ đến giải khổ vậy. Nếu thiên cơ không định dường
ấy thì Ðạo không có giá trị gì hết. Tại sao? Chí Tôn đã đến cầm tinh thần của
nòi giống Việt Nam 4.000 năm văn hiến, đặng làm khí cụ quyết chiến với tinh
thần, coi có giải thoát nòi giống Việt Nam đặng chăng, coi có thắng được hay
không cho toàn con cái của Người ngó thấy.
Không thể dùng ngọn gươm, mũi súng mà
quyết đoán thiên hạ đặng. Tài lực, cường liệt của gươm súng không quyết định
thắng thiên hạ đặng, quyết hẳn như vậy. Ta nên lấy đó mà làm bài học và cho dân
tộc Việt
Ta mở mắt xem bên nào thắng, bên nào bại./.
Bài liên quan:
https://www.khoinhonsanh.org/2026/03/6379-oi-lai-chu-quyen-cua-nuoc-viet-nam.html
https://www.khoinhonsanh.org/2026/06/6495-qua-kiep-cua-dan-toc-viet-nam.html#more