LỄ TRUNG THU
Tại
Ðền Thánh, đêm rằm tháng 8 năm Mậu Tý (1948).
Đức Hộ Pháp.
Kỳ nầy chúng ta đình bộ trên
con đường dục tấn của chúng ta, là CĐTLHS tại Cửu Thiên Khai Hóa, kỳ tới Bần
Ðạo giảng tiếp.
Nhân dịp ngày nay nhằm Lễ Trung Thu tức
là Lễ Hội Yến Diêu Trì Cung là một cuộc lễ trọng yếu trong nền Tôn Giáo của Ðức
Chí Tôn, Bần Ðạo lấy triết lý vì cớ nào ngày nay Ðức Phật Mẫu đến cùng chúng
ta. Trong triết lý ấy do nguyên nhân của nó là phép an ninh trật tự đối với cơ
Tạo đoan Càn Khôn Vũ Trụ.
Phải chăng chúng ta thường muốn định
khảo cứu một triết lý chi thật cao siêu, chúng ta có một phương pháp hay ho hơn
hết là chúng ta tìm từ cái nhỏ thấu đáo đến cái lớn.
Trong phép an ninh trật tự đối với Tạo
đoan Càn Khôn Vũ Trụ không ngoài khuôn khổ gia đình, chúng ta quan sát hình
tướng phép an ninh trật tự đối với cơ Tạo đoan trong gia đình thế nào thì cơ
Tạo đoan Càn Khôn Vũ Trụ cũng ở trong khuôn khổ ấy mà thôi.
Chúng ta ngày nay thấy gì? Chúng ta ngó
thấy cha mẹ chúng ta trước hết sanh ta ra, chẳng phải một mình chúng ta, thấy
xung quanh hoặc anh em đồng sanh hay là anh em trong thân tộc của chúng ta.
Trong buổi sơ sanh, chúng ta còn niên thiếu, còn ngu khờ, chúng ta chưa biết an
ninh trật tự. Chúng ta quan sát dầu anh em một nhà, đứa út còn bú chưa biết tôn
sùng anh cả thế nào, nó chỉ biết mầy tao, mi tớ với nhau mà thôi. Kỳ dư chúng
ta biết chút đỉnh khôn ngoan, chúng ta biết lễ phép. Cha mẹ mới khởi sự dạy:
Mầy là anh thứ mấy, mầy là chị thứ mấy, mầy thứ mấy trong gia đình. Sắp đặt có
trật tự, thượng hạ phân minh. Nói cho cùng nữa nếu an ninh trật tự không có trong
gia đình thượng hạ bất phân, tôi tưởng trong gia pháp loạn hàng thất thứ thì
không thể nào bảo trọng nhau được. Nhờ khuôn viên của Tông Ðường để lại phải có
trật tự an ninh ấy sản xuất khi chúng ta đã đạt khôn ngoan, bằng chẳng vậy thì
một gia đình vĩ đại hay một quốc gia nào không định quyết an ninh thì có tạo
nghiệp bao nhiêu cũng nghiêng đổ mà thôi.
Vì cớ chúng ta ngó thấy nhơn loại đạt
đến địa vị nầy là tinh thần đã đi đến một địa điểm quá cao rồi, họ thường tưởng
có trật tự an ninh, nhưng đương nhiên bây giờ toàn thể các sắc dân trong hoàn
cầu không còn quyền năng nào nắm giữ tư tưởng họ được nữa. Họ tưởng họ chắc làm
vậy được không? Họ chẳng qua khuôn viên luật pháp bao giờ. Dầu cho họ có muốn
nghiêng đổ thế nào thì các quốc gia có quyền vi chủ định đoạt chẳng hề khi nào
hủy diệt nó đặng. Họ đem các lý thuyết tra vào là đả đảo giai cấp đủ thứ hết,
tranh nhau đồng sống. Bao nhiêu tấn tuồng ấy vẫn chưa ra khỏi khuôn luật an
ninh trật tự.
Hỏi một nước cường liệt đứng ra đề xướng
tiêu hủy giai cấp, nước ấy có an ninh trật tự chăng? Không có an ninh trật tự
thì tức nhiên không có chánh quyền nắm trong tay nghĩa là không có nền chánh
trị.
Chúng ta thấy họ không thế gì đánh đổ
được, bởi họ đánh đổ Chánh Phủ bao nhiêu thì trong nước lại càng loạn lạc và
tiêu diệt với nhau mà thôi. Chúng ta ngó thấy cái nhỏ, chúng ta tưởng tượng cái
lớn là Càn Khôn Vũ Trụ.Về mặt tinh thần cũng vậy, khuôn luật an ninh trật tự
vẫn phải được tôn trọng. Nếu khuôn luật ấy bị đả đảo, tiêu hủy thì địa cầu nầy
đụng với địa cầu kia, mặt trời nầy đụng với mặt trời kia, thì cả Càn Khôn Vũ
Trụ nầy hư hoại hết.
Hình thể trên mặt thế gian, nếu không có
trật tự an ninh, nếu có loài khỉ nào tương đương với loài người thì dám chắc
loài người chưa thắng được. Ðối với một sắc dân nào còn lạc hậu thì không khi
nào định quyền năng được, để tự trong tâm lý họ biến ra mà thôi, họ phấn đấu
tương tàn tiêu diệt với nhau mà chớ. Ðó là về hình thể.
Chúng ta thấy Ðức Chí Tôn đến, trước hết
Ngài mở ra cơ bút dạy bằng Thánh Giáo, khi Ngài chưa đến thì đã có Phật Mẫu đến
với chúng ta lập thành khuôn khổ một mực, dầu cho cơ quan nào "dĩ tiểu vi
đại" cũng vậy. Bà mẹ phàm chúng ta sản xuất nuôi dưỡng ta thế nào thì Phật
Mẫu cũng thế ấy, bà mẹ chẳng bao giờ muốn đứa con kia xưng mình có quyền định
cho mẹ và người mẹ cũng không muốn một ông cha nào mà buộc con mình phải chiều
lòn theo như ý ổng buộc phải có. Nhiều khi chúng ta thấy một đứa con trong gia
đình kia, nếu người anh cả vinh quang phú quí, quyền tước cao sang về tới nhà
lại hiếp đáp đàn em buộc phải tôn sùng, thì bà mẹ chẳng hề vui lòng bao giờ. Bà
cũng chỉ biết đó là một đứa con của bà mà thôi, ngoài ra bà không biết gì khác
hơn nữa.
Buộc trong gia đình có đẳng cấp, có lớn,
có nhỏ, mà thôi, chớ bà chẳng hề khi nào chịu cho ai áp bức con cái.
Trong cửa Ðạo Cao Ðài có hai Ðền Thờ:
Một Ðền Thờ, ta ngó thấy trật tự hàng ngũ, bởi từ nguyên căn tâm hồn của chơn
linh chúng ta đều có trong hàng phẩm Cửu Thiên Khai Hóa cả. Quí phái như thế!
Còn một Ðền Thờ nữa, thờ Phật Mẫu tức là Mẹ của chúng ta, thì cái quí phái của chúng
ta không còn giá trị gì nữa. Ðến Phật Mẫu không muốn cả Chức Sắc Thiên Phong đi
đến Ðền Thờ của Người và Người nhứt định không chịu điều ấy, vậy phẩm tước và
giai cấp đối với Phật Mẫu không có giá trị, vì Phật Mẫu không muốn đứa nào áp
bức đứa nào cả, hành tàng như vậy bị tiêu diệt.
Ðó khuôn khổ bình đẳng của Cộng Sản,
thiên hạ muốn bắt chước Cộng Sản mà Cộng Sản nào được như nơi cửa Ðạo Cao Ðài.
Trong cửa Ðạo Cao Ðài khác hơn là các cơ quan tương đương với nhau mà ta thấy,
dù ai muốn tìm con đường đi nào, trong cửa Ðạo Cao Ðài nầy đều có, chúng ta duy
biết tuyển chọn quyết định con đường phải đi mãi thôi.
Con đường sanh sống của chúng ta không
bờ bến, không gì ngăn cản về tinh thần hoặc tự do của nó được. Trên cửa thiêng
liêng Càn Khôn Thế Giới thế nào thì con đường tinh thần của con người cũng thế
ấy, không thế nào đi cho cùng tận.