Bạn đọc Nguyễn Huỳnh Thu Nga (SG) vấn:
BBT vui lòng cho biết về Cây Bồ Đề trước Đền Thánh (Tây Ninh).
Hồi đáp.
Cây Bồ Đề và Ngọc Xá Lợi của Đức Phật Thích Ca quan hệ mật thiết nhau nên BBT dài dòng một chút để tiện theo dõi.
Đêm 15-5-Quý Tỵ (24-6-1953) tại Đền Thánh; Đức Hộ Pháp cho biết ngày mai sẽ rước Ngọc Xá Lợi. Thuyết đạo tại Đền Thánh là sau khi cúng thời Tý nghĩa là bắt đầu ngày 15-5, cho nên nói ngày mai là sáng ngày 15-5-Quý Tỵ (24-6-1953).
Trong bài Đức Hộ Pháp không dạy chi về Cây Bồ Đề.
Nguyên văn:
Đức Hộ Pháp giảng về Ngọc Xá Lợi
ĐỨC HỘ PHÁP Thuyết Đạo tại Đền Thánh đêm
15-5 Quí Tỵ
Bần Đạo xin cho toàn thể con cái Đức Chí
Tôn hay, ngài mai nầy là ngày chúng ta sẽ làm lễ rước Ngọc Xá Lợi của Đức Phật
Thích Ca. Rất may duyên của Tòa Thánh là được cái báu ấy, vì vật báu đó từ
trước đến giờ chỉ có trong hàng Phật Tử của nước Ấn Độ được hưởng mà thôi.
Sau khi Đức Thích Ca tịch diệt thì mấy
vị Đại Đức theo Đạo của Ngài, họ mới đem cái thi hài của Ngài tức nhiên là cái
cốt của Ngài mà hỏa táng xong còn sót lại chút ít xương Môn Đệ của Ngài lấy cái
đó làm báu vật đặng thờ Đức Ngài tức nhiên là thờ Bổn Sư của họ.
Tòa Thánh đây cũng là nơi của Ngài ngự, lại hữu hạnh được vị Đại
Đức trong hàng Phật Tử nước Ấn Độ đem dâng cho Tòa Thánh một cái Ngọc Xá Lợi.
Bần Đạo xin toàn thể con cái Đức Chí Tôn nam, nữ ngày mai này
nghinh tiếp cho đông đảo, tưởng khi Đạo hạnh của chúng ta đổi lụng lại với Đức
Phật Thích Ca sẽ làm cho đẹp lòng Đức Chí Tôn đó vậy.
Đêm nay Bần Đạo thuyết cái Luật Thương Yêu và Quyền Công Chánh
của Đức Chí Tôn nó không định giới, định hướng nơi nào tất cả. Thật ra Đức Chí
Tôn đến lập Thánh Thể của Ngài, tức nhiên lập Hội Thánh thay thế hình ảnh của
Ngài nơi mặt thế gian, tức nhiên ở địa cầu 68 nầy, cốt yếu Ngài tỏ cho nhơn
loại đều ngó thấy rằng: Ngài đến đặng Ngài chia khổ não với con cái của Ngài,
Ngài lấy xác phàm của các phần tử tức nhiên các lương sanh nơi mặt thế gian này
đặng Ngài tuyển chọn lập Hội Thánh, tức nhiên là Thánh Thể của Ngài và Ngài đem
cái luật ấy giao cho Hội Thánh, mà luật ấy không có nhiều, chỉ có một mà thôi,
cái luật của Ngài là Luật Thương Yêu, tức nhiên là Luật Từ Bi, còn phép của
Ngài cũng có một mà thôi, đó là Phép Công Chánh, Công Bình.
Ở trước Đền Thờ của chúng ta có "Tam Thánh" đã ký kết
Hòa Ước cùng Đức Chí Tôn lãnh cái Luật Từ Bi, tức nhiên là Luật Thương Yêu đặng
độ rỗi con cái của Ngài trở về cựu vị, còn quyền Đức Chí Tôn chỉ lấy Quyền Công
Chánh mà thôi.
Luật và Quyền ấy chúng ta thử để trí phàm tìm hiểu lấy trí não
suy tính và suy ngợi coi Ông lấy hai món ấy giao cho ta và biểu ta thay thế cho
Ổng mà thiệt hiện ra căn nguyên ấy là phải do nơi nào. Bần Đạo thường thuyết
nơi giảng đài nầy, Bần Đạo nói: Chúng ta nên lấy cái nhỏ mà luận cái nhỏ ấy
chúng ta mới có thể tìm cái lớn được, lấy cái tối thiểu mà tìm ra cái tối đại,
nguyên căn đó vậy không có lạ gì hết.
Vả chăng chúng ta sanh đứng làm người trên cõi tạm này có hai
mối nợ:
1/ Mối nợ Thân sinh của ta, tức nhiên là Cha Mẹ của ta.
2/ Mối nợ Tạo Hóa, tức nhiên là Đức Chí Tôn.
Hai mối nợ ấy chúng ta có thể nói là hai Ông Trời, Ông Trời trên
và Ông Trời dưới. Tánh đức của họ giống nhau như thế nào, chúng ta dư hiểu.
Có phải cha và mẹ chúng ta tức nhiên thân sinh ta khi sanh ta ra
chỉ cầu có một điều là chúng ta phải biết thương yêu mà thôi. Vì sự thương yêu
ấy mà cha mẹ ta gìn giữ sự sống còn của ta, nuôi dưỡng ta cho nên người, nên
phận. Phải chăng Luật Thương Yêu ấy nó đứng đầu hết các Đạo làm cha mẹ hay
chăng? Chúng ta chẳng cần hỏi và cũng đã hiểu rồi.
Bây giờ hỏi thử khi tạo một gia đình có con cái, có dâu cháu, cả
Tông Đường họ hiệp lại tinh thần của họ và họ muốn gì chớ? Phải chăng họ cầu
nguyện có một điều là toàn cả gia tộc, toàn cả cháu chắc của họ biết thương yêu
nhau mà thôi. Mong mỏi có bấy nhiêu đó, phải chăng luật đó là luật thiên nhiên
của cha mẹ chúng ta mà Đấng Tạo Hóa đã định sẵn. Chúng ta không chối cãi và quả
quyết như vậy.
Trong gia nghiêm của chúng ta bao giờ cũng gìn giữ cho con cái
thuận hòa hay là chung sống với nhau trong lòng yêu ái. Chúng ta đã biết
"Sanh con há dễ sanh lòng" một đứa một tánh đức, một đứa một tinh
thần, một đứa một sở hàm, mỗi đứa nó đi mỗi đường, không có đứa nào giống nhau.
Nếu như gia đình nào có anh em giống nhau, thì gia đình ấy hạnh phúc lắm.
Chúng ta ngó thấy con cái trong nhà bao giờ cũng có nặng nhẹ
nhau, bất đồng tánh đức tình ý với nhau. Nếu muốn ở trong nhà con cái được
thuận hòa, biết yêu ái với nhau, thì trong gia nghiêm phải giữ cho có mực
thước, mà muốn cho có mực thước tức nhiên Đạo làm cha mẹ phải lấy quyền công
chánh công bình của mình mà xử con, lý do đó chúng ta tức nhiên là Đấng sanh
thành dưỡng dục ta, cái khuôn khổ ấy thế nào, thì Đấng Tạo Đoan khuôn khổ cũng
thế ấy mà thôi.
Luật thiên nhiên Đức Chí Tôn muốn gì? Phải chăng Ngài muốn cho
cả nhơn loại biết nhìn nhau là cốt nhục, biết nhìn nhau là con cái của Ngài đã
tạo đoan ra. Nếu bây giờ toàn thể con cái Đức Chí Tôn biết rằng: Con người sanh
trong mặt thế gian nầy, sanh trong cảnh khổ nầy biết thương yêu nhau, biết giúp
đỡ nhau đặng chia cảnh khổ ấy, thì Đức Chí Tôn chẳng đến lập nền Tôn Giáo,
nhưng Ngài đến buổi nầy đặng chi? Có phải Ngài đến đặng Ngài gieo hột giống
Thương Yêu ấy, gieo cái tình thương trong tâm não con cái của Ngài hay chăng?
Chúng ta thấy hiển nhiên là thế đó. Cái Luật Thương Yêu đó đối với Thiên vị là
Thánh Thể của Ngài nơi mặt thế gian nầy, vì chúng ta lãnh sứ mạng nơi Ngài tức
nhiên một phần tử của Hội Thánh đó vậy.
Ngộ nghĩnh thay! Chúng ta tùng một khuôn Luật Thương Yêu ấy, rồi
chúng ta nắm một quyền hành trong tay, ấy là quyền hành công chánh. Phải vậy,
trong hết thảy chúng ta không thể chối được. Trái lại nếu trong cửa Thiêng
Liêng của Đức Chí Tôn, trong lòng thương yêu vô tận ấy, quyền năng công bình vô
đối ấy không phải là con cái của Ngài, cái lẽ tự nhiên đó vậy.
Bần Đạo đã nói cái Luật Thương Yêu ấy nó không định giới, định
hướng đặng, và chúng ta có thể nói, trong một gia đình đương nhiên bây giờ, ta
có con trai phải cưới dâu trong Tông Đường khác, ta có con gái phải gã cho Tông
Đường khác, thì nó mới sống lụng lại trong gia đình của chúng ta, sự thương yêu
nó không định giới định hướng là vậy. Huống chi là lòng thương yêu vô tận của
Đức Chí Tôn.
Bần Đạo chỉ nhắc một điều trọng yếu cho con cái của Ngài nam, nữ
cũng vậy, nghe và nhớ để ý cho lắm.
Con người tuổi thơ sanh không có gì, như những người có niên kỷ
rồi, nào là ông, bà, cha, mẹ, cô, bác, thân tộc, họ đã qua đời, tức nhiên họ đã
qui liễu. Chúng ta ngó thấy giọt nước mắt của chúng ta trong kiếp sanh đã đổ
biết bao nhiêu là giọt nước mắt đau thảm. Lòng thương yêu cốt nhục ấy, nó đã
làm cho ta hiểu cái giá trị của nó thế nào rồi. Coi chừng nghe, mình đau đớn,
mình khổ não, mình thương nhớ, rồi mình cúng quảy lễ tế. Đạo làm con hiếu hạnh
phải vậy. Nhưng phải coi chừng, họ tái sanh họ đứng ngay trước mặt mình với đứa
con nít kia mà mình không biết không hay, mình lãnh đạm, ghét dơ. Đến khi về nơi
cõi Thiêng Liêng mình nhìn thấy mặt họ, rồi mình tự hổ nhục vì cái hổ nhục đó
làm cho ta phải tái kiếp luân hồi trở lại.
Dám chắc không có cái đau đớn, cái hổ nhục nào bằng khi trở về
cõi Thiêng Liêng Hằng Sống mà gặp cảnh tượng ấy.
Hết.