Trang 22, Quyển 3, bản in 1974.
Tại Đền Thánh đêm 23 tháng
giêng năm Kỷ Sửu (20-02-1949)
4. ĐẠO CAO ĐÀI HY
SINH VÌ CHỦ NGHĨA
Ngày mai nầy, Bần Đạo phải xuống Sài
Thành một phen nữa, đặng giải quyết một vấn đề trọng yếu là chấm dứt cuộc đổ
máu Việt Pháp.
Một nền Tôn giáo mà chúng ta theo đây
phải có tinh thần đặc biệt của nó, mà chỉ có tinh thần ấy mới đủ oai quyền đảm
nhiệm trách vụ nặng nề của nó mà thôi. Bần Đạo đã nói rằng: nó đem cơ quan cứu
thế để tại mặt thế nầy duy sở vọng của Bần Đạo định nó phải có phương pháp để
chứng tỏ rằng nó đủ quyền năng cứu thế, thì nó mới có giá trị và lý do tồn tại.
Bằng chẳng vậy, thì Đạo Cao Đài bất quá là một thuyết mộng ảo mà thôi.
Có lẽ toàn cả con cái Đức Chí Tôn cũng
còn nhớ, cái ngày mà Bần Đạo ở Hải Đảo trở về đây sau năm năm bị đồ lưu nơi hải
ngoại. Bần Đạo vừa bước chân về nước thì Bần Đạo đã thấy cơ thảm loạn, xã tắc
đảo huyền nhà vua bị cưỡng bức mà phải thoái vị, bỏ cả đại nghiệp 4.000 năm của
tổ tiên để lại.
Thảm thay! Khi Bần Đạo vắng mặt toàn cả
con cái Đức Chí Tôn hy sinh tánh mạng, vì Đạo vì Đời mà phải tuyệt mạng. Cả một
đoàn hậu tấn trung quân ái quốc, vì hiếu với Chí Tôn, vì trung với Hội Thánh hy
sinh cả xương máu mà tranh thủ độc lập lại cho nước nhà được thành tựu, đáng lẽ
cái cơ thể do sự hy sinh đó mà đoạt được thì phải tồn tại để nơi tay chúng nó
hưởng mãi mãi sự hạnh phúc ấy mới đáng chớ! Nhưng hại thay! Vừa tạo thành thì
vừa bị đoạt lại làm cho mất cả lập trường, làm cho con cái Chí Tôn phải chịu
dưới ách nô lệ lại một phen nữa, mà sự tai hại ấy do bởi đâu? Ai ai cũng đều dư
hiểu. Như thế mà nước Việt
Nam lại còn phải mang một cái ơn trọng của nước Pháp trước mặt quốc tế và quốc
tế cũng đã nhìn nhận rằng nước Pháp hy sinh mạng sống nơi đất Việt Nam nầy để
giải ách Cộng Sản cho nước nhà ta. Ôi! Nếu các bạn có đọc báo Pháp văn thì các bạn đã thấy bài ai
điếu của quan Tổng Trưởng
Pháp Quốc hải ngoại rằng họ đem con cái của họ hy sinh tánh mạng đặng giải ách
cho nước Việt Nam ta, cho nòi giống Việt Nam ta. Dầu thiệt dầu không mà toàn
cầu đều nghe cái đại nghĩa của nước Pháp đã làm đối với nước Việt nam ta vậy.
Các bạn cũng biết rằng một nền Tôn Giáo
tượng trưng hồn nước Việt Nam buổi nầy, đã được địa vị trong tâm hồn của toàn
thiên hạ ở địa cầu số 68 nầy mà duy có một vị đại diện của Tôn Giáo ấy là Bần
Đạo đây, nên buộc phải chịu một phen thử thách đáo để, Bần Đạo suy nghĩ nếu Bần
Đạo không đủ đạo đức đặng cứu vãn tình thế nguy ngập, thì ít nữa Bần Đạo cũng
phải có phương chi chớ chẳng lẽ khoanh tay ngồi ngó cái tai nạn gớm ghê của
nhơn loại. Vì lẽ ấy mà Bần Đạo phải buộc mình áp dụng phương pháp thọ khổ nhục
đặng day trở theo thời cuộc mà cứu vãn tình thế và cũng vì lẽ ấy mà Bần Đạo
buộc phải nghe theo đoàn hậu tấn, tận trung báo quốc là để cho chúng nó hy sinh
vì chủ nghĩa.
Nay thời kỳ ấy đã qua nên Bần Đạo thú
thật, Bần Đạo nhất định hưu chiến đôi bên Việt cũng như Pháp không ai có quyền
nào mà giết lẫn nhau nữa.
Bần Đạo quyết định hưu chiến, và Bần Đạo
quyết đi theo sở hành của mình cho đến cùng, dầu cho đôi bên không nghe, Bần
Đạo cũng dám đem sanh mạng của Bần Đạo mà đổi chọn cho đặng chấm dứt tai nạn
tàn sát giữa đôi bên Việt và Pháp.
Từ đây Bần Đạo tuyên bố tranh đấu cho
cuộc đổ máu ấy phải dứt tuyệt, nhứt định không cho đổ máu nữa.